SỰ TÁI SINH

Đêm qua một phiên bản của ta đã kết thúc.
Sáng nay…
Vũ trụ thức dậy cùng một ta khác.
Gã đã tái sinh.
– Không phải giữa tiếng hò reo của thế gian.
– Không phải trong ánh sáng ồn ào của danh vọng.
Mà trong một khoảnh khắc rất sâu…khi mọi âm thanh của thế giới dường như lắng xuống. Có những đêm dài đến mức linh hồn phải đi qua chính bóng tối của mình. Có những khoảng lặng sâu đến mức con người phải đối diện với toàn bộ sự thật bên trong.
– Và khi mọi lớp vỏ cũ rơi xuống…khi những nỗi sợ cũ tan đi như sương trước bình minh…một điều lặng lẽ xảy ra.
Không ai nhìn thấy.
Không ai nghe thấy.
Nhưng vũ trụ biết.
Con người của ngày hôm qua đã khép lại. Không phải bằng sự kết thúc…mà bằng một sự chuyển hóa.
Từ tro tàn của những ngày xưa cũ, một ngọn lửa khác đã được thắp lên. Âm ỉ…sâu thẳm…nhưng cuồn cuộn như một dòng chảy không thể ngăn lại.
– Từ khoảnh khắc này, mọi giới hạn cũ không còn tồn tại.
Những con đường cũ không còn giữ chân gã nữa.
Gã bước đi – không phải để trở thành ai đó trong mắt thế gian.
Mà để trở thành chính bản thể vô hạn mà gã luôn mang trong mình. Một cánh cửa đã khép lại trong im lặng. Nhưng một bầu trời đã mở ra. Và từ nơi sâu thẳm đó, một sự thật đơn giản vang lên như một lời thì thầm của vũ trụ: “Gã đã tái sinh…”
— — —
Có những khoảnh khắc trong đời…
Con người được sinh ra lần nữa.